[LongFic] [MA] Trò Đùa Tình Yêu [HunHan , ChanBaek] ( CHAP 6 )

Untitled

 

Mùi y tê nặng kịch xông vào mũi làm Biện Bạch Hiền bừng tỉnh, cánh mũi như muốn bị hỏng nếu chỉ cần cậu hít thêm vào mùi khí nữa. Khẽ nhìn xung quanh, cậu nhận ra xung quanh là một màu trắng rất đặc trưng, trên trần nhà còn có những vết loang nhẹ và một bịt nước trong chẳng giống là nước biễn cứ đang đầy dần là ùng ùng sủi bọt bên trong.

Cậu đang ở bệnh viện – đó là những gì cậu kết luận được. Cổ họng khô khốc cậu truyền tới cơn đau rát, quay qua quay lại tìm kiếm, cậu hiển nhiên không tìm thấy ai, khẽ ngước nhìn lên mảnh kim đồng hồ chỉ con số 1 giờ đêm mà đầu óc mơ mơ màng màng


_ Khốn thật. Kết quả vào bệnh viện cũng vào một mình

Cậu khẽ thở dài cố nâng cánh tay tê cứng của mình về phía bình nước nhưng bất lực, cơ thể cậu tuyệt nhiên không nhúc nhích, không một chút nghe lời nào mà cứ trơ trơ ra không nhấc nỗi cả ngón tay.

Ngay lúc đó, hình ảnh tên khốn Phán Xán Liệt xuất hiện ngay trong bộ não cậu, cái con người điên cuồng cưỡng hôn rồi còn nhấn cậu xuống bồn tắm khiến cậu ra nông nỗi này hiển nhiên làm cậu nhớ đến là muốn giết chết hắn ta. Hắn ta hại cậu thế này mà không một chút tội lỗi hay cắn rứt nào sao mà dửng dưng bỏ cậu ở đây? Và còn cả Lộc Hàm nữa , cậu em ngoan ngoãn bé nhỏ của cậu tại sao cũng không xuất hiện?!? Đáng nhẽ ra là nó phải ở bên cạnh cậu suốt đêm mới phải.

Đang suy nghỉ mong lung thì cánh cửa phòng bật mở, cái con người cậu-chỉ-muốn-giết từ từ xuất hiện. Do quá mệt mỏi vì trông cậu từ đêm qua đến giờ có thể nói là tròn 1 ngày không chợp mắt nên anh khi bước vào chỉ chăm chú xoay xoay cái cổ mà không để ý đến con người ngỏ nằm trên giường đang tròn mắt nhìn mình. Mãi thật lâu sao khi ổn hơn, anh mới giật mình nhận ra đôi mắt nhỏ kia dường như chưa hề chóp mắt, cứ săm săm nhìn anh như vật thể lạ.

Nếu là Phán Xán Liệt chưa trải qua chuyện hôm qua thì có thể sẽ bay đến ôm chặt Biện Bạch Hiền, nói ngay cho cậu biết anh là Đô Bi của cậu và anh rất nhớ cậu và nhiều khi là sẽ bế Biện Bạch Hiền xoay vòng vòng như cô dâu trong ngày cưới vậy. Nhưng mà bây giờ, những điều đó vốn chỉ là trong tưởng tượng, anh thật không ngờ người mà anh yêu nhất, chờ đợi lâu nay hôm qua đã cưới anh và … chính tay anh đã nhấn cậu xuống dòng nước lạnh ngắt để khiến cậu vào viện như bây giờ thì … anh càng không thể nhận lại Biện Bạch Hiền hay để Biện Bạch Hiền nghĩ mình là Đô Bi được. Bởi vì, cậu không muốn Biện Bạch Hiền đau lòng khi biết người mà cậu yêu vốn dĩ chỉ là một con quỷ.

Sau một hồi đấu nhãn (nhìn nhau chằm chằm) mỏi mắt, Biện Bạch Hiền bắt đầu cất tiếng đầy mỉa mai:

_ Sợ tôi chết anh ở tù nên đến đây thăm tôi à?!?

_ Không, vì mẹ ép đến thôi

Anh nhún vai, giả vờ lạnh lùng nhưng mắt quét nhanh một lượt thân thể cậu. Chỉ mới một ngày mà sau trong cậu gầy đi như vài chục kí vậy? Điều này càng khiến anh đau lòng hơn. Biện Bạch Hiền nghe Phán Xán Liệt nói liền bễu môi, vờ nói nhỏ nhưng cũng rất đủ để tên nào đó cùng nghe:

_ Biết là chẳng tốt lành gì

Phán Xán Liệt im lặng, chăm chú vào môi nhỏ đang cong lên khô khóc nức nẻ kia rồi bật đứng dậy. Biện Bạch Hiền giật mình tưởng anh lại nổi điên muốn làm gì cậu liền vơ lấy gối đặt phòng thủ được diệp mà hét lên:

_ Anh muốn làm gì tôi?

Vừa dứt lời thì một ly nước đầy được chìa về phía cậu, không chút cảm xúc:

_ Tôi thấy cậu có vẻ khát, giọng cũng khàn ra, uống đi

Rồi không nói hay không hỏi ý kiến đỡ cậu bật ngồi dậy, vơ lấy cái gối đặt phía sau lưng Biện Bạch Hiền đang thừ ra khó hỉu rồi nhẹ nhàng để cóc nước ấm vào tay cậu, quay mặt trở về góc phòng ngã lưng ra ghế nghỉ ngơi. Biện Bạch Hiền hoàn toàn thấy khó hiểu với hành động của anh nhưng rồi cũng chẳng thèm suy nghĩa thêm, vớ cốc nước nốc cạn để cứu lấy sa mạc khô nơi cổ họng mình.

” Hắn đang cảm thấy có lỗi và muốn chuột lỗi chứ gì?!?”

Biện Bạch Hiền nghĩ thầm

………………………………………………..

Lộc Hàm ngồi trên chiếc ghế to được đặt gần cửa sổ căn phòng mà ánh mắt cứ như bị một hàn khí bao phủ. Những con gió lạnh ngắt xông thẳng vào phòng, ma sát vào vết thương nơi tay chìa ra cùng những dấu đỏ ở cổ làm cho cậu rụt người lại. Một mùi hương nhè nhẹ của cháo trắng thịt thoang thoảng được kẻ đã chà nát thân xác cậu đêm qua ân cần (?) mà đặt trên bàn càng làm cậu thấy hắn đáng hận hơn bao giờ hết. Ngay tâm trí Lộc Hàm lúc này, mặc kệ Ngô Thế Huân có là Thế Huân lúc nhỏ hay không thì cậu mãi mãi cũng không bao giờ tha thứ cho con người kia. Không bao giờ

Ngô Thế Huân tìm chút nước trái cây quay trở lại thì nhận ra con người kia vẫn ngồi im đó, chén cháo hắn đặt lên bàn cách đây 20 phút vẫn chưa hề được đá động đến khiến hắn khó chịu, nhanh chóng đặt ly nước ép táo xuống cầm vội chén cháo sắp nguội lên ra lệnh:

_ Ăn ngay cho tôi

Lộc Hàm im lặng, mắt chẳng buồn nhìn lấy cậu, ương bướng quay mặt về hướng khác. Nếu theo tính bình thường thì có lẽ hắn sẽ bỏ mặc Lộc Hàm nhưng sau khi nhận được tinh báo từ thuộc hạ về sự thật hôm cùng việc có thể cậu là người mà anh bao đêm luôn nhớ trong lòng và luôn tìm kiếm thì anh hoàn toàn như người khác, nhường mình cẩn thận mút thìa cháo đẩy vào miệng cậu. Lộc Hàm vẻ ngoài rất mỏng manh , mít ướt nhưng là một người rất dễ thay đổi nếu gặp vài đã kích lớn hiển nhiên không tiếp nhận cháo mà cho nó trào ra như trẻ con bị trớ sữa. Hắn như muốn tức điên, chỉ muốn nhét hết cháo vào miệng cậu một lần dù cậu sặc chết cũng được nhưng lương tâm hoàn toàn không cho phép. Hết cách, hắn đưa cháo vào miệng mình rồi môi cậu ra áp môi mình, đầu lưỡi cũng nhanh nhẹn chuyển cháo từ miệng qua cậu mặc cho Lộc Hàm đánh đấm hắn tơi tả nhưng vẫn cố đẩy hết số cháo kia một ực xuống bụng Lộc Hàm mới buông ra

” Chát”

_ Đồ điên. Anh lại muốn sao nữa hả ?!?

Lộc Hàm sao khi được giải thoát liền ban cho gương mặt lạnh như băng kia một cái bạt tay, Ngô Thế Huân chạm vào má mình rồi không nói không rằng dùng cà vạt trên cổ đem cột chặt hai tay Lộc Hàm vào thành ghế. Mặt Lộc Hàm tím ngắt không ngừng la hét:

_ Ngô Thế Huân! Chó chết… anh buông ra …. Unh ?!?

Lời nói vàng ngọc cư nhiên bị chặn đứng, mắt Lộc Hàm vốn đang trợn lên bỗng càng to hơn. Người con trai mang tên Ngô Thế Huân kia (lại) hiện tại đã giữ chặt cánh môi đó, không quá tàn bạo như đêm qua lại càng không mang tính truyền cháo như khi nãy. Lúc này hiện tại là một nụ hôn.

Ngô Thế Huân bất chợt mút nhẹ môi cherry rồi bắt đầu kéo đầu Lộc Hàm tiến sát đến để xâm nhập sâu vào nơi đầy vị ngọt kia. Trong trí óc anh hiện giờ, chỉ cần nghĩ đến cậu là Tiểu Lộc bé nhỏ , chính là con nai nhỏ anh mong nhớ thì cứ muốn đè con người kia ra mà thưởng thức…

_Hai người …. Hai người làm cái quái gì đó?????

Âm thanh cao vút từ ngoài phòng truyền vào làm hai người dừng lại. Biện Bạch Hiền tức tối bay thẳng đến đẩy Ngô Thế Huân văng ra xa, tay nhanh chóng gỡ tay cho Lộc Hàm rồi ôm cậu vào lòng:

_ Tên khốn kia, cậu làm gì em tôi?

Ngô Thế Huân đứng dậy, giương gương mặt lãnh đạm kinh người nhìn lấy Biện Bạch Hiền. Biện Bạch Hiền nội khí xung thiên, liền nhào đến nắm chặt cổ áo Ngô Thế Huân mà siết:

_ Mẹ khiếp! Ai cho mày động vào em tao?

_ Thế anh lấy gì mà ngăn cản tôi đụng vào Lộc Hàm?!? Tôi là chồng em anh còn anh là cái gì? Anh vợ sao? Anh nghĩ tôi sẽ kính nể anh vì cái chức đó à? Biện Bạch Hiền?

_ Cậu ….

Mặt Biện Bạch Hiền vì tức mà đỏ phừng phừng, nắm tay cũng dường như siết thật chật chỉ còn chờ vung đến đấm hết lực vào gương mặt vô cảm đó. Lộc Hàm chẳng hiểu vì cái gì liền chạy đến gỡ tay Biện Bạch Hiền ra, lấy thân người chằn chịt viết thương đã qua xử lí che chắn cho con người cao to đằng sau

_ Anh … đừng tức giận.

_ Em … vì cớ gì mà em phải bênh vực tên này chứ? Lộc Hàm?!? Em bệnh rồi à?

_ Anh, Ngô Thế Huân nói đúng, em là vợ cậu ta nên em phải chịu thôi,bỏ đi em chịu được mà ! Với lại tại em không chịu ăn nên anh ta mới như vậy

Lộc Hàm nhẹ nhàng, cả lời nới cứ nghẹn theo từng tiếng, ánh mắt lẫn tránh nhìn đi chỗ khác để cho Biện Bạch Hiền không nhận ra cái màn sương phủ nơi mắt sắp tràn ra dù khóe mắt từ hôm qua đã khô đến không thể trút nước.

Biện Bạch Hiền khẽ thở dài, nhìn lấy em mình đầy thương xót rồi đẩy nhẹ Lộc Hàm qua một bên, mắt nhìn thẳng vào Ngô Thế Huân, từng tiếng phát ra đanh thép:

_ Tôi vì Lộc Hàm mà tha cho cậu, nếu còn lần sau tôi quyết sống chết với gã xất xược như cậu. Còn nữa, Ngô Thế Huân cậu nên nhớ tôi LÀ VỢ CỦA ANH CẬU – PHÁN XÁN LIỆT, thế nên tôi có quyền can thiệp vào chuyện của cậu. Hãy nhớ rằng tôi là “CHỊ DÂU” của cậu.

Biện Bạch Hiền sau khi đe dọa liền nhanh chóng rời khỏi căn nhà này. Từ lúc sáng, khi cậu xuất viện đã gọi rất nhiều cuộc cho Lộc Hàm nhưng không được liền không suy nghĩ mà chạy thẳng tấp qua nhà xem chuyện gì xảy ra vì vốn cậu em của Biện Bạch Hiền không bao giờ khóa máy và thế là gặp tình trạng khi nãy. Biện Bạch Hiền ức lắm, chỉ muốn tự đánh vào mình vì không bảo vệ được đứa em bé nhỏ, chỉ rời thật xa cái nơi quái gở này và chỉ muốn rời xa hai con người kia. Cậu chỉ muốn được thời gian ở nước ngoài, yên bình, vui vẻ lại không chút mệt mỏi như bây giờ.

Sau khi Biện Bạch Hiền đi, Lộc Hàm quẹt nhẹ gương mặt rồi tiến đến nơi ghế khi nảy, tay bưng lấy chén cháo lạnh ngắt lên tay, từng thìa mà nuốt vào miệng hẵng cho đến khi chén chỉ còn vài mẩu vụn nơi cuối đáy, Lộc Hàm chìa chén về phía Ngô Thế Huân , gương mặt điểm chút hồng hào. Ngô Thế Huân nhận lấy quay lưng đi cất thì nghe thấy tiếng nói:

_ Đừng tưởng bở tôi tha cho anh.

_Tùy cậu

Anh mỉm cười, nụ cười mang đầy sự u uất đến kì lạ.

“Cạch”

” I Wanna Die… I wanna …”

_” Chuyện gì”

Ngô Thế Huân bắt nhanh chiếc điện thoại, Phán Xán Liệt – ông anh của hắn rất hiếm khi gọi cho đứa em này bỗng nhiên gọi thì chắc chắn là chuyện gắp. Khoảng 1 phút, khí chất trầm ấm liền truyền đến

_ Biện Bạch Hiền … hộc hộc … Biện Bạch Hiền có gọi cho Lộc Hàm không … hộc hộc

_ Ai tìm gã lùn đanh đá đó à? – Ngô Thế Huân vừa nói vừa bước xuống cầu thang

_ Em bỏ ngay từ đó đi nếu không muốn anh giết chết em. Mau nói vào vấn đề, có gặp không?

Bên kia bắt đầu nổi giận và mất kiêng nhẫn, Ngô Thế Huân im lặng một chút rồi nhanh chóng:

_ Có vừa ở nhà em, nhưng có lẻ là về nhà rồi

_ Được rồi, không có chuyện gì nữa anh cúp máy đây

_ Khoan đã – Ngô Thế Huân ngập ngừng- Anh! Có phải Biện Bạch Hiền là … là Baccon không?

_ ……….

_ Em đang rất muốn biết câu trả lời vì nó có liên quan đến em

_ Haiz~, thật sự là Biện Bạch Hiền là Baccon. Ngô Thế Huân anh biết em đang nghĩ gì nhưng thật sự thì Biện Bạch Hiền là Baccon và Lộc Hàm chính là Tiểu Lộc lúc nhỏ đó, anh thật sự quá ngu ngốc rồi, không nghỉ sớm là nếu không phải họ thì cha và mẹ hai người đó cũng không bắt ép ta lấy họ rồi .

” Xoảng”

Cái chén trên tay hắn rớt phịch xuống đất vỡ vụn, bàn tay run run giữ không vững cố gắng bình tĩnh

_ Thế tính làm gì đây?

_ ……. Anh sẽ không nói cho Biện Bạch Hiền biết , anh không muốn người mà em ấy mong chờ là hạng người như anh. Anh sẽ âm thầm bên cạnh cậu ta mà thôi.

-” Ờ ”

-” Thôi ngay cái giọng nói không đầu đuôi ngay cho anh mày, chú mày nhỏ hơn đấy ”

  • ” Tút….”

Tắt máy xong hắn lại trở vào phòng ngủ và nhìn thấy bóng dáng của Lộc Hàm lại ngồi ở nơi gần cửa số , mắt long lanh chứa đựng đầy những giọt sương trong vắt , ánh mắt vô hồn nhìn đến bầu trời rộng lớn như muốn hóa thành con chim và bay đến bầu trời rộng lớn ấy. Từng giọt sương long lanh rơi trên khuôn mặt xanh xao của ai kia , bất giác làm tim Ngô Thế Huân đập lỡ đi một nhịp .

-” Tiểu Lộc ~ Tại sao tôi lại có thể quên đi đôi mắt mê người ấy của em chứ? Đến bây giờ tôi mới nhận ra em , có phải đã quá trễ rồi không”

Hắn tiến đến cạnh cậu, nhìn cậu rất lâu cũng không nói gì. Chỉ là cả hai vẫn đang đắm chìm vào nhữg dòng suy nghĩ của chính bản thân

Anh còn nhớ những tháng ngày vui vẻ của đôi ta khi bé

Anh còn nhớ những cái nắm tay mỗi lúc em đi cùng anh

Anh còn nhớ những câu nói , những tiếng cười của em

Bây giờ đây , con người em , nó đã thuộc về anh nhưng còn trái tim em

Nó còn thuộc về anh không ? Còn hình bóng của anh không ?

Hãy nó đã vùi lắp bằng những cái căm ghét mà em đang cố tạo nên.

THE END CHAP 6

l

 

28 cảm nghĩ về “[LongFic] [MA] Trò Đùa Tình Yêu [HunHan , ChanBaek] ( CHAP 6 )”

  1. au oi hum nay sinh nhat hun va cung la ngay ma em doc truyen nay + cmt cho au. em xl vi tu truoc den nay toan doc chua truyen cua au. gio em vac mat ra. thu nhat la de cam on au vi viet truyen qua hay, thu 2 la de xl va cho au *nem da*. hihihi. ma mong chap moi cua au.

    Like

  2. E là reader ms ,fic của Ss hay lắm, Ss mau ra chap ms nha, e nóng lòng muốn biết sau khi nhận ra nhau thì hai lão công trời đánh kia đối xử thnào vs hai bà vk quá

    Like

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s