[LongFic] [HunHan] We Got Married (Chap 2)

Untitled

Chap 2, Wedding
Thấm thoát 1 tuần trôi qua. Giờ là lúc tổ chức đám cưới. Nhà thờ St Claus tràn ngập những bông hoa hồng từ cổng vào đến lối đi chính giữa thánh đường, khắp nơi ồn ã tiếng cười nói. Những  người khách tập trung ở đây hầu hết đều là những quý ngài tai to mặt lớn, chủ tịch những tập đoàn nổi tiếng hay có thế lực trong giới chính trị, và cả những quý bà, quý cô xinh
đẹp, sang trọng trong chiếc váy đầm dài thướt tha trị giá cả triệu won.

Cánh nhà báo đã có mặt trước nhà thờ St Claus từ sáng sớm, đợi chờ từng hình ảnh nóng bỏng nhất từ cái lễ cưới của Cục trưởng sở cảnh sát Bắc Kinh và Giám Đốc tương lai của tập đoàn HH nổi tiếng. Ai ai cũng đều cười nói vui vẻ. Trừ SeHun và Luhan

Sehun ngồi im lặng trong phòng chờ, trên chiếc ghế sô pha màu kem, mắt hướng lên trần nhà.

Anh chỉnh lại vạt của chiếc Tuxedo trắng, miệng cười gượng gạo ngắm bản thân trong gương một cách ngu ngốc “Một cuộc hôn nhân ép buộc không có tình yêu và chắc chắn cũng không có hạnh phúc”

Cha anh mất sớm. Anh chỉ còn lại mẹ và anh trai. Anh luôn lắng nghe bà và làm những thứ bà mong muốn thay cha. 2 tuần kể từ khi cha mất, anh nhìn mọi thứ bằng con mắt lãnh đạm, hệt như con bù nhìn vô cảm.

” Con trai. Hôm nay trông con thật đẹp” Bà Oh mỉm cười ” Ta hy vọng con hạnh phúc với người ta tìm cho con”

” Mẹ yên tâm, con sẽ không hối hận đâu. Biết đâu con sẽ tìm được hạnh phúc cho mình từ  cuộc hôn nhân này” Anh giả tạo cười thật tươi

” Mẹ. Đến giờ rồi”

” Con trai. Ra ngoài nhanh lên. Đừng để cô dâu của con phải đợi”

Thánh đường rộng lớn với lối đi rải thảm,  những ô cửa lấp lánh lớp kính nhiều màu, hoa hồng trải dọc theo lối đi và được kết lại thành một cổng hoa rực rỡ ngay lối vào. Vị cha sứ đứng trên bục lớn, khuôn mặt không thể che giấu được sự tự hào khi được là người chủ trì một đám cưới lớn như vậy. Ánh nến cháy chói sáng rực cả thánh đường.

Khách khứa ngồi kín tất cả các chỗ, mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía chàng thanh niên trẻ tuổi trong bộ tuxedo trắng. Gương mặt vẫn lạnh lùng như thường ngày, đôi mắt đen sâu thẳm vô hồn lướt qua những vị khách không chút cảm xúc, đôi môi khẽ nhếch lên hơi hướng về bên trái.

Cánh cửa thánh đường từ từ mở ra cùng với tiếng hát đều đều từ dàn đồng ca nhà thờ và bản nhạc đám cưới truyền thống vang lên. Tất cả mọi người đều quay đầu về đằng sau, trong lòng háo hức đón chờ cô dâu xinh đẹp xuất hiện.

Hai cô bé bước vào với giỏ hoa hồng đỏ trên tay, xúng xính bộ váy màu trắng phồng, vừa đi vừa rải những cánh hoa. Theo sau đó là những nàng phù dâu, hầu hết đều là những tiểu thư đài các của các tập đoàn, công ty lớn và họ thì chẳng có tí quan hệ gì với cô dâu. Các nàng mỉm cười, vung vẩy bó hoa trên tay, đôi môi đỏ chót son và mùi nước hoa cũng vì thế xâm nhập vào trong không khí. SeHun cau mày, anh không hề thích những cái nhìn ve vãn của họ dành cho mình, và cả những bộ váy hở hang quá mức đó nữa, cứ như đây là show trình diễn thời trang chứ không còn là một cái đám cưới nữa. Có lẽ sau lần này thì công ty tổ chức đám cưới cũng sẽ phá sản.
Từ đằng xa, một hư ảnh trắng bước vào nhịp nhàng theo điệu nhạc cưới truyền thống. Cô dâu khoác tay người cha bước vào thánh
đướng trước sự ngỡ ngàng của các vị khách quan cùng những tay săn ảnh. Cô con gái cả nhà họ Lộc quả là tuyệt sắc giai nhân. Đôi môi đỏ mọng chúm chím như cánh hoa đào khép hờ, chiếc váy cưới dài kín đáo càng tôn thêm cho làn da trắng mịn như ngọc trai. Khăn voan mỏng che đi khuôn mặt xinh đẹp, và đôi môi ngọt ngào kia lại chẳng hề có lấy một nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm trước mọi vật xung quanh, bó hoa hồng được kết lại cầu kì hờ hững trên tay chỉ chực rơi xuống. SeHun nhếch mép cười.

Chỉ là một đứa con trai giả gái trong ngày cưới, coi bộ cũng khá là thú vị đi. Phải, LuHan, người được gọi là tiểu thư ấy thật ra là một đứa con trai chính gốc 23 tuổi, và cậu thì lại phải cưới một thằng con trai làm chồng. Thật ngược đời phải không? SeHun cũng phải thừa nhận rằng LuHan quá đẹp để làm con trai. Đón lấy bàn tay LuHan từ tay chủ tịch, SeHun chỉ mỉm cười một cái, rồi lại nhanh chóng thả bàn tay kia ra. Luhan vốn chẳng bộc lộ chút phản ứng gì, đôi mắt thờ ơ lãnh đạm lướt qua vị cha sứ già.

– Hôm nay chúng ta có mặt ở đây để chứng kiến sự gắn kết vĩnh viễn giữa người đàn ông và người phụ nữ này.

Vị cha sứ già hắng giọng ôn tồn cất tiếng, thỉnh thoảng lại đưa tay lên chỉnh lại cặp kính hờ hững sống mũi.

– Oh Se Hun, con có đồng ý ở bên người phụ nữ này, yêu thương và chăm sóc, mãi mãi không chia lìa, dù là lúc bệnh tật ốm đau và chỉ quan tâm đến một mình người này không.

– Con đồng ý.

– Luhan, con có con có đồng ý ở bên người đàn ông này, yêu thương và chăm sóc, mãi mãi không chia lìa, dù là lúc bệnh tật ốm đau và chỉ quan tâm đến một mình người này không?

– Con đồng ý.

– Nếu bây giờ có ai cho rằng hai con người này không nên kết hợp, chung sống với nhau thì hãy đứng lên phản đối.

– …

– Vậy với quyền hạn được giao, ta tuyên bố hai con đã là vợ và chồng. Con có thể hôn cô dâu. SeHun nhẹ nhàng tiến tới vén chiếc khăn voan mỏng, đơn giản đặt lên môi Luhan một nụ hôn nhạt rồi nhanh chóng dời ra. Hoàn
toàn không có chút dư vị để lại.

Cả thánh đường rộc ràng tiếng vỗ tay reo hò và ánh đèn flash lia lịa. Hai nụ cười hạnh phúc. Hai nụ cười thật giả tạo

TBC

4 cảm nghĩ về “[LongFic] [HunHan] We Got Married (Chap 2)”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s