[THREE-SHOT |SA][K]KRISTAO] AI DÁM BẮT NẠT GẤU TRÚC CỦA TA – CHAP 2

Chap 2

3. Hôm nay khi Tiểu Đào vừa bước xuống xe bus thì Tiểu Hoa ở đằng sau bị trượt chân mà ngã nhào về phía trước, đồng thời đẩy luôn cả cậu nhóc ngã theo. Nhưng mà kì lạ, đất không mềm như thế này nha, đáng lẽ ngã úp mặt xuống đường thì phải đau chứ? Đằng này lại rất thoải mái, còn có thể ngửi thấy mùi thơm thơm của nước xả vải và cảm giác ấm áp bao bọc xung quanh, hơn thế nữa là nghe được cả tiếng tim đập. Bé con vừa định hé mắt ra nhìn thì giọng nói trầm thấp quen thuộc kia đã vang lên rồi.

– Tiểu Đào, không sao chứ?

Cũng may là xe bus chở Diệc Phàm vừa tới bến cùng lúc lại thấy gấu trúc nhỏ sắp ngã ra đất rồi, mắt cũng nhắm tịt lại, cắn chặt răng như có ý chờ cơn đau tới, bộ dáng vô cùng đáng thương. Lúc Diệc Phàm chạy tới nới thì vừa vặn cúi người ôm được bé con nằm gọn trong lòng, cô bé kia vì có lưng Tiểu Đào làm trụ đỡ cũng không có bị làm sao, thật tốt.

– Anh Diệc Phàm.
Vừa nghe thấy thanh âm quen thuộc bên tai thì Tiểu Đào liền ngẩng mặt lên rồi tự nhiên mà vòng tay qua ôm lấy cổ Diệc Phàm, đương nhiên là có kèm thêm một nụ cười đến không thấy mặt trời đâu nữa chứ. Anh đưa tay xoa xoa nhẹ tóc cậu rồi mỉm cười mà gật đầu ý nói rằng “anh đây”. Lần nào Tiểu Đào gặp nạn cũng là anh ra tay mà cứu giúp, trong mắt cậu thì Diệc Phàm còn lợi hại hơn siêu nhân gao cộng với siêu nhân cuồng phong cộng với siêu nhân sấm sét, còn có người dơi, super man và người nhện cũng không bằng. Cậu thật muốn nói với anh suy nghĩ đó, nhưng có khi nào anh sẽ chê Tiểu Đào con nít, anh bao nhiêu tuổi rồi còn so sánh anh với siêu nhân chứ? Nên là bé con cứ giữ điều này ở trong lòng thôi, coi như là một bí mật nho nhỏ của riêng mình vậy.

– Anh đẹp trai, cảm ơn anh cứu em… anh cứ như hoàng tử ấy… siêu cấp đẹp trai luôn.

Tiểu Hoa lúc nãy bị ngã đột nhiên chạy lên phía trước bám lấy cánh tay của Diệc Phàm mà không tiếc lời khen ngợi, chung quy vẫn là ý nói “Anh chính là hoàng tử của lòng em”. Nhưng mà Tiểu Hoa khen cũng đâu có sai, Diệc Phàm thực sự rất là đẹp trai nha, vậy sao gấu trúc nhỏ lại cảm thấy không vui như thế này nhỉ? Không muốn bạn ấy cười với anh, Tiểu Hoa là hoa khôi lớp mẫu giáo mà mỗi khi cười đều rất xinh đẹp, cũng không muốn bạn ấy đưa tay lay nhẹ tay anh rồi khen ngợi, được người đẹp như vậy khen ai mà không thích. Nhất là… nhất là không muốn anh cũng đưa tay lên xoa xoa đầu bạn ấy như làm với Tiểu Đào, a Tiểu Đào hư rồi, thật sự là trẻ hư rồi. Cô Ngô đã dậy làm người không được ích kỷ, không được Tiểu Đào là bé ngoan, Tiểu Đào tuần nào cũng là người được phát phiếu bé ngoan đầu tiên, không có được như vậy mà.

– Không có gì đâu, các bé mau vào lớp đi ha… Tiểu Đào, anh đưa em vào lớp nhé.

Anh quay ra nói với các bạn nhỏ vẫn đang xếp hàng chờ vào lớp ở phía sau và với cả Tiểu Hoa là nhanh vào trường không sẽ bị muộn học mất. Còn phần mình thì lại bế thốc Tiểu Đào lên rồi sải bước ôm theo bé con mà tiến về lớp Hoa Mộc Lan. Thực ra lúc Diệc Phàm mới bước xuống xe bus là đã dõi mắt tìm tuyến xe của lớp mẫu giáo rồi, đến khi trông thấy gấu trúc nhỏ đeo ba lô vui vẻ đi xuống thì ánh mắt đã đặt tại nơi cậu rồi, thành ra không có thấy Tiểu Hoa sắp ngã. Đến khi cô nhóc đụng phải Tiểu Đào làm cậu ngã sấp ra thì anh mới hốt hoảng mà chạy tới, cơ bản nếu Tiểu Đào không sao thì Diệc Phàm cũng không cứu nổi cô bé kia. Anh chỉ là muốn bảo vệ gấu trúc nhỏ còn người khác thì anh cũng không quản nhiều được, coi như anh vô tình nhưng đâu còn cách nào khác, trong mắt anh cũng chỉ là có Tiểu Đào bé nhỏ đó thôi. Ai nha mới lúc trước tâm trạng còn có điểm không tốt giống như cơn mưa từ đâu đột nhiên ào tới, vậy mà bây giờ trên đầu Tiểu Đào lại là cầu vồng bảy sắc rực rỡ mất rồi. Bé con càng ngày càng khó hiểu đó.

4. Lớp của gấu trúc nhỏ hôm nay ra sớm hơn toàn trường một tiết nên lúc Diệc Phàm về thì không có gặp Tiểu Đào nữa. Cũng mấy tuần rồi, ngày nào cũng là sáng dắt cậu nhóc vào lớp, tới khi tan học thì đợi bé con cùng về, hôm nay không có Tiểu Đào đi bên cạnh cùng mình ra chờ xe bus cũng có cảm giác hụt hẫng. Đột nhiên Diệc Phàm thấy việc cậu luôn nói với anh rằng “anh thật tốt, nếu mà không có anh nhất định Tiểu Đào sẽ vẫn bị mấy anh kia bắt nạt nha”, bây giờ có phải nên đổi lại là “có Tiểu Đào thật tốt, không là anh sẽ mãi cô độc” không. Anh chăm sóc bảo vệ cho cậu nhóc còn cậu thì hào hứng nói chuyện với anh, lúc nào cũng cười thật tươi, còn áp đôi bàn tay nhỏ xíu lên má anh mà nói “Anh đừng sợ, có em đây rồi” trong khi nước mắt, nước mũi tèm lem vì đột nhiên có con nhện chạy vụt qua ghế chờ nữa. Cậu và Anh. Từ khi nào đã trở thành một thể thống nhất, nương tựa lẫn nhau, mang tới niềm vui cho người kia và nhận lại hạnh phúc khi nhìn thấy đối phương tươi cười. Điều đó đến từ bao giờ, thực ra Diệc Phàm cũng không muốn biết, chỉ cần anh có Tiểu Đào, vậy là được rồi. Cuối cùng thì xe bus cũng dừng lại, Diệc Phàm không vội về nhà ngay nên anh chỉ là thanh thản bước đi, cửa tiệm bán thú bông bên đường đối diện đang bày con gấu trúc lớn với đôi mắt cười híp lại làm anh đột nhiên mỉm cười. Lại nhớ đến đôi mắt đen sáng, hai má hồng hồng, phúng phính và cái miệng nho nhỏ lúc nào cũng líu lo của bé con, dường như tiếng nói ấy vẫn còn văng vẳng bên tai “anh Diệc Phàm… anh Diệc Phàm”. Vừa thôi suy nghĩ thì anh cũng vừa vặn đến trước cửa nhà, mẹ đã về từ trước đó nên cửa không khóa vẫn còn hơi hé ra chờ anh về. Bước chân vào trong nhà rồi đứng lại thay đôi giày đang đi đột nhiên tim Diệc Phàm nảy lên một cái. Tại sao lại có giày trẻ con ở trong nhà, rõ ràng là giày đồng phục của khối mẫu giáo, không lẽ mẹ đưa học sinh về nhà, có thể là bé con nào chứ?

– Aaaaaaaaaa…. anh Diệc Phàm?

Tiếng gấu trúc nhỏ vang lên làm chặn đứng nỗi nghi hoặc trong lòng anh, đồng thời cũng giải đáp cho những khúc mắc đó, đúng là Tiểu Đào rồi. Cậu nhóc vẫn đứng chôn chân ở trước mặt anh mà mở to đôi mắt như thể không tin vào mình nữa. Có thể nào, có thể nào anh Diệc Phàm là con trai mà cô Ngô nhắc đến sao, lúc nãy cô nói chút nữa con trai cô về Tiểu Đào ra đón anh dùm cô, sao lại biến thành anh Diệc Phàm rồi. A, anh nói anh tên Ngô Diệc Phàm, cô Ngô cũng mang họ này, chính là nói anh là con trai cô Ngô mà, phải không? Thật sự thì suy nghĩ ngây thơ của Tiểu Đào không thể trong một chốc một lát mà giải thích hết được nên bé con cứ nghĩ tới, nghĩ lui cuối cùng là nghĩ không ra nên cứ đứng im ở trước bậc thềm.

– Diệc Phàm, con về rồi à. Đây là Tiểu Đào, học sinh lớp trong lớp của mẹ, ba mẹ em ấy hôm nay có việc bận nên đã gọi điện nhờ mẹ chăm sóc dùm. Con xem có phải em rất dễ thương không?

Cô Ngô bỗng lên tiếng phá vỡ không khí yên tĩnh rồi vui vẻ giới thiệu bé con với con trai mình. Thật ra cô cũng biết Diệc Phàm chỉ là không thích có người làm phiền nhất là trẻ con hay nghịch ngợm chứ không phải là người lãnh đạm thích sống thu mình. Nhưng Tiểu Đào rất ngoan lại hiền lành dễ bảo như vậy, con trai cô có thể nào lại không thích cậu bé được nên cô mới dám gật đầu nhận trông hộ cậu nhóc vì biết là bé con sẽ có người chơi chung, ở nhà cũng không buồn.

– A phải, em ấy rất dễ thương.

Diệc Phàm cởi giày rồi xếp gọn lại dưới thềm, sau đó mới nhẹ nhàng bước lên nhà cũng tiện tay vỗ vỗ nhẹ vào tóc Tiểu Đào mà khen. Bé con được khen, hơn thế nữa lại là người mà mình rất thích nên không tự chủ được mà nhoẻn miệng cười, hai má cũng hồng lên. Đột nhiên Diệc Phàm lại theo thói quen mà bế thốc Tiểu Đào lên cũng cứ thế mà tự nhiên đi vào trong nhà làm cô Ngô chỉ biết nhìn theo bóng lưng con trai mà tròn xoe mắt, đúng là Tiểu Đào vô cùng đáng yêu rồi. Lúc ba người ngồi vào bàn ăn thì cô mới thực sự nhận thấy con trai mình có bao nhiêu là ôn nhu, bao nhiêu là ấm áp. Không những bế Tiểu Đào lên ghế còn tự tay gỡ thịt, gỡ xương cá cho bé con ăn, một chốc lại một lát luôn thấp thỏm hỏi cậu nhóc xem ăn có hợp khẩu vị không? cá có con xương không? trong khi bản thân vẫn chưa ăn được miếng cơm nào. Có lẽ nào là hai người bọn họ đã quen nhau từ trước không? vì có một lần Tiểu Đào nhờ cô dắt tới lớp 7a tìm người, vừa vặn là Diệc Phàm cũng học lớp đó, thử một chút xem thế nào cũng không có việc gì a.

– Tiểu Đào, bức tranh vẽ người mà con thích nhất lần trước Tiểu Đào được 100 điểm đó. “Ca ca ánh dương” đó quả thật rất đẹp trai nha.

Bức tranh đó bé con vẽ một cậu trai cao lớn, mặc đồng phục khối sơ trung của trường đang mỉm cười rất hiền, đằng sau là mặt trời rực rỡ. Góc trái bức tranh còn được gấu trúc nhỏ đặc biệt nắn nót ghi dòng chữ bằng bút màu đỏ là “Ca ca ánh dương của em”, khi đem lên nộp bài tâm trạng cũng đặc biệt tốt, đôi môi nhỏ cứ không ngừng cười. Vừa nói tới bức tranh là liền thấy bé con cúi mặt thật thấp, mắt cũng hơi chút là liếc nhìn Diệc Phàm lại còn trộm cười một cái thật đáng nghi ngờ. Ánh mắt Diệc Phàm hướng về phía gấu trúc nhỏ ngây thơ kia cũng dịu dàng, mềm nhẹ, còn khẽ lên tiếng trêu chọc “Ca ca ánh dương của em sao?”. Ôi sao tự nhiên cô Ngô lại nhắc tới bức tranh ở đây vậy, lại còn trước mặt anh nữa thật ngại quá đi mất. Làm Tiểu Đào chỉ biết cúi mặt xuống nhìn nhìn cơm trong bát, má cũng tự nhiên hồng lên nhưng mà trong lòng lại cứ thấy ngọt ngào. Bé con đích thực là càng ngày càng khó hiểu rồi nha.

End Chap 2

2 cảm nghĩ về “[THREE-SHOT |SA][K]KRISTAO] AI DÁM BẮT NẠT GẤU TRÚC CỦA TA – CHAP 2”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s