[LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] (CHAP 46, CHAP 47, CHAP END)

CHAP 46

_” Chung Nhân” – Ngô Thế Huân ngước mắt nhìn, khóe môi cong lên một góc mười độ rất dễ nhận biết, như đang đánh giá, như dè bỉu con người đang tiến đến gần kia.

Kim Chung Nhân nhìn thấy cũng rất thản nhiên mà tiến đến, đến phía sau Lộc Hàm thì ngừng lại, giọng nói rất sâu xa mà đáp trả lại.

_” Thật khéo đấy, Ngô tổng, Lộc Hàm”

Lộc Hàm từ lúc nghe tên Chung Nhân đã rất khó xử, nên khi bị kêu tên tránh không khỏi cứng ngắt không được tự nhiên, nhưng cũng theo phép lịch sự thông thường quay người lại chào hỏi hắn.

_” Xin chào” – Lộc Hàm ngượng ngịu chào hỏi, cậu thật sự rơi vào thế khó thế này rồi.

Kim Chung Nhân ánh mắt nhìn xoáy sâu vào cậu, không rõ là nghĩ gì sau đó cười một cái hướng về phía Cục Bông đang chờ ăn kia mỉm cười chuẩn mực.

_” Cục Bông nhỏ, con có nhớ chú không? ”

_” Dạ có a” – Đứa nhỏ rất ngoan chào đón lại Đọc tiếp [LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] (CHAP 46, CHAP 47, CHAP END)

Advertisements

[LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] (VĂN ÁN)

Lộc Hàm và Ngô Thế Huân, Biện Bạch Hiền và Phán Xán Liệt, cả bốn người từ nhỏ đã từng quen biết nhau. Vì gia tộc , vì gia sản, cả bốn người phải rời khỏi nhau.

Cũng vì lúc nhỏ có tình cảm, thứ tình cảm lúc nhỏ còn rất ít nhưng theo thời gian lại gần như nảy nở một ngày một lớn. Lộc Hàm ngay từ ban đầu gặp gỡ Ngô Thế Huân đã có cảm giác khác lạ. Đến khi cả hai cùng nhau tiếp xúc qua lại thì cậu đã hiểu rõ vấn đề vẫn mãi lẫn quẫn trong tâm trí cậu.

Ngày cậu và Biện Bạch Hiền rời khỏi, cậu cảm thấy như tim mình bị ai đó làm nổ tung lên. Ngày cậu đi, ánh mắt hắn nhìn cậu thật lãnh cảm, phải chăng những thời gian qua cậu làm phiền hắn rồi sao?

Biện Bạch Hiền cũng giống như đứa em trai của chính mình, cậu có thứ tình cảm khác lạ với Phán Xán Liệt, cậu biết như thế là không thể được, ngày nào cũng làm cho hắn vui vẻ, hắn như muốn cậu vui liền đáp ứng vui vẻ cười đùa. Nhưng ánh mắt của hắn, cậu không thể thấu rõ hắn đang suy nghĩ cái gì.

Ngày Biện Bạch Hiền rời khỏi, cậu quay đầu nhìn hắn, ánh mắt nhìn hắn, cả hai người đều nhìn nhau, nhìn như thế nào cũng khôgn đủ, chỉ muốn đem đối phương nạm vào người.

Ngô Thế Huân, hắn ngay từ khi nhìn Lộc Hàm, liền bị ánh mắt cậu thu hút. Cậu thuần khiết như một con nai vàng buổi sáng sớm. Hắn biết hắn yêu cậu, hắn luôn âm thầm dỏi theo mọi hành động của cậu. Hắn tâm cang đều muốn lạnh đi khi nghe tin cậu phải rời khỏi hắn, hắn thật sự đã chết lặng nơi đó, cái nơi mà hắn nhìn theo chiếc xe chở người con trai hắn yêu đi. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn thẳng chiếc xe từ từ biến mất.

Phán Xán Liệt, người con trai không quá lạnh lùng , cũng không quá ấm áp, nhưng lại có thể khiến cho người bên cạnh cảm thấy thật an toàn. Còn nhỏ mà có thể tạo nên thứ cảm giác ấy, quả thật không ai có thể có được. Ngay ban đầu hắn gặp gỡ Biện Bạch Hiền, hắn hiểu rằng người con trai nhỏ nhắn đấy sẽ mãi là của hắn, hắn muốn chở che và bên cậu. Mỗi lúc cậu làm hắn vui vẻ, cậu thật sự cảm thấu rất hạnh phúc. Ngày cậu đi, hắn đã rất đau khổ, hắn nhìn cậu, cậu cũng nhìn hắn, hắn muốn cậu ở lại, hắn muốn đem mọi thứ thuộc về cậu đem nạm vào trái tim của hắn.

Mọi chuyện ngỡ như đã kết thúc tại đó, ngỡ như rằng cả bốn người sẽ mãi mãi không thuộc về nhau, sẽ không bao giờ gặp lại. Nhưng không, những việc của quá khứ chỉ là khởi đầu để tạo nên một cuộc sống có thể thay đổi hoàn toàn tất cả bốn con người như thế này.

Sóng gió sẽ là bắt nguồn cho tình yêu vĩnh cữu, nếu vượt qua được, họ sẽ có được hạnh phúc, còn nếu không vượt qua được, họ sẽ mãi mãi cũng sẽ không có được thứ gọi là ” hạnh phúc viên mãn “…


[LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 45) , FICBOOK

CHAP 45

Một buổi tối hoàn hảo dần thay chỗ để lại những ánh sáng ban mai chiếu rọi lắp ló ở khe cửa sổ mở hờ. Luồng sáng chiếu đến khuôn mặt nhỏ thon gầy của cậu, cậu khó chịu nhíu đôi mày của mình rồi khẽ mở mắt. Đôi mắt cậu luôn lấp lánh như ánh pha lê chíu lung linh, điểm mê người hấp dẫn người khác. Bóng dáng thân quen nhưng lại xa cách dần hiện trước mắt, khuôn mặt điển trai khiến bao nhiêu người trên thế giới này mê đắm hắn. Đôi mày tao nhã đi cùng bên dưới là đôi mắt nhắm nghiền đang ngủ của hắn, ngón tay bất giác giơ lên chạm vào , đôi mắt này đã từng chỉ xuất hiện hình bóng của cậu. Có điều, hiện tại không biết còn hay không. Ngón tay dần chuyển đến chiếc mũi cao cao của hắn, rồi lại di xuống đôi môi có chút mềm có chút hồng hồng của hắn, đôi môi này ngày xưa cũng từng là của cậu, từng hôn cậu, cũng từng mắng chửi cậu. Cậu khẽ cười, nụ cười chứa đựng nỗi buồn miên mang nhớ về quá khứ của bản thân, của cả hai người.

Bàn tay đưa lên mái tóc của hắn khoáy đảo nhẹ nhàng, mái tóc thật mềm, sờ thật thích. Ánh mắt vừa vặn lại nhìn xuống khuôn mặt đang yên bình ngủ, như không báo trước, ánh mắt hẵn lại mở ra nhìn cậu, một ánh nhìn bất ngờ làm cậu không kịp trở mình, bàn tay vẫn yên vị trên mái tóc của hắn. Đọc tiếp [LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 45) , FICBOOK

[LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 44 ) , FICBOOK

Chuyện là thề vầy, Băng định là sẽ in truyện này ra thành FicBook, và đặc biệt là nếu các bạn đồng ý in ficbook thì trong ficbook, ko những có truyện TDTY không, mà sẽ còn có vài oneshot N+ :)))))~ mà Băng chưa từng công khai lên đây nha

Ngoài ra khi mua ficbook, Những bạnđăng ký đầu tiên sẽ còn được tặng kèm Poster và bookmark

Cho nên nay mình viết fic này để thông báo cho các bạn

Nếu các bạn muốn order ficbook thì hãy cmt phía dưới để khảo sát xem có bao nhiêu bạn muốn mua ficbook nhé ^^.

Hết hạn khảo sát là ngày 15/08 và cùng ngày đó chap 45 cũng sẽ ra nhé ^^

Các bạn cmt bên dưới để mình biết nha

Bookmark , poster và bìa ficbook sẽ do một tay mình design ^^


CHAP 44 Đọc tiếp [LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 44 ) , FICBOOK

[LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 42 & CHAP 43)

CHAP 42 & CHAP 43

Chap 42

Tiếng gõ cửa đúng lúc lại vang lên, Ngô Thế Huân ánh mắt phức tạp trở thành lạnh nhạt.

“ Vào đi. “ – Phán Xán Liệt bước vào.

“ Đã điều tra được gì? “ – Phán Xán Liệt vừa an vị trên chiếc ghế tựa nơi đối diện bàn làm việc của hắn, hắn liền hỏi.

“ Đúng như những gì chúng ta dự đoán, cũng thật không ngờ bao năm nay chúng ta lại bị một thằng nhãi xỏ mũi “ – Phán Xán Liệt vừa nói, vừa nở một nụ cười khinh bỉ.

“ Cứ làm theo kế hoạch đã định trước đó, tôi không tin hắn ta không đầu hàng chịu trận “ – Nói đoạn , hắn xoay ghế nhìn về phía cửa sổ, nơi đầy ấp những ánh đèn chíu rọi mọi con đường vào ban đêm. Đọc tiếp [LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 42 & CHAP 43)

[LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 41 )

CHAP 41

Đến khi Lộc Hàm tỉnh dậy, là vào buổi sáng của ngày hôm sau. Cậu nâng thân thể mệt mỏi của mình dậy, ngồi dựa vào thành giường. Nhìn mọi vật xung quanh, thật quen thuộc, cậu nhìn quanh mọi thứ rồi dừng lại ở phía cửa, nơi có một người đang hướng tới cậu bước.

-” Kim Chung Nhân, tại sao anh … ” – Lộc Hàm mở miệng nói nhưng lại dưng lại nửa chừng, chẳng qua cậu đnag thắc mắc tại sao mình hiện tại lại ở nơi này, sao lại ở nhà của Chung Nhân, cậu nhớ rõ lúc rời khỏi nhà Ngô Thế Huân, cậu đã đi rất lâu ở dưới mưa, và sau đó ngất đi, có một vòng tay đã ôm cậu, thì ra là Chung Nhân sao, cậu tưởng là … Đọc tiếp [LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 41 )

[LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 40 )

troduatinhyeuchap40

CHAP 40

Đâu phải lúc nào ông trời cũng sẽ thương người, không phải lúc nào bạn gặp khó khăn cũng có thể vượt qua được.

Có lúc cũng sẽ khác đi , sẽ thay đổi hết tất cả.

Một buổi sáng đầy ánh nắng mặt trời chiếu gọi muôn nơi. Hai thân ảnh dựa vào nhau mà hô hấp an ổn. Một ánh mắt trìu mến nhưng chứa nhiều điều phiền muộn nhìn thân ảnh nhỏ bé đang nằm kế bên. Người ngoài nhìn thấy có thể sẽ tưởng rằng họ là một cặp đôi thạt hạnh phúc mĩ mãn. Nhưng mà đó cũng chỉ là sự suy đoán phỏng chừng chứ chẳng ai thấu hiều, bên trong có bao nhiêu hàm ý chứa đựng thật nhiều đau khổ tổn thương cất giấu. Đọc tiếp [LONGFIC] [MA] TRÒ ĐÙA TÌNH YÊU [HUNHAN , CHANBAEK ] ( CHAP 40 )

Sống trên đời này, đừng mong người khác tin mình, cũng đừng bao giờ câu xin người khác phải tin tưởng. Phải tin chính bản thân mình